Điểm đến 1: Kênh thông tin thời sự giải trí Tắc Kè
Các bài liên quan:
Để đến blog Tắc Kè, chỉ cần gõ http://TACKE.TK!
1308 - Dự thảo chuẩn phát triển cho trẻ 5 tuổi của Bộ GD ĐT! 1297 - Thăm nhà chúc Tết bác Lê Khả Phiêu1296 - Đạo đức và suy thoái đạo đức?1295 - Mừng tuổi ngày xuân-niềm vui hay nỗi lo? 1288 - Ông đồ Hà Nội nổi loạn! 1281 - Trộm cắp tràn ngập ở siêu thị Big C (blog Kung)1279 - Ông Nguyễn Việt Chiến được đặc xá1274 - Thân phận tu nghiệp sinh VN tại Nhật Bản (blog Minh T)1267- Video bọn đầu trọc Nga đánh đập người nước ngoài1263 - Nhật Bản trông chờ hành động của Việt Nam trong vụ PCI1253 - Cướp hoa, điện thoại chùa và coi báo cọp (blog Osin)1252 - Lạm phát Hoa hậu ở Việt Nam1249 - Lễ hội phố hoa Hà Nội: Sao có thể như thế?!1248 - Phát ngôn & Hành động dở nhất 20081247 - Quốc hội không theo được đến cùng khi phản biện1246 - Top 10 sự kiện trong năm của blog Tắc Kè1245 - Khỏa thân ăn mừng full version (xóm nhiếp ảnh)1244 - Siêu tưởng khi Việt Nam vô địch1243 - Hậu quả "đi bão" mừng Việt Nam vô địch: tai nạn tăng vọt1242 - Ăn mừng chiến thắng1240 - Cứu người tự tử, bị tạt axit1239 - Bói toán qua ĐTDĐ1238 - Suy nghĩ khác về quan hệ Việt - Trung1236 - Dự thảo gói kích cầu kinh tế VN1233 - Đêm Noel "hứa hẹn" nhiều... thác loạn 1228 - Khủng hoảng kinh tế: công nhân thất nghiệp (báo Tuổi trẻ)1225 - Hãi hùng mồi nhậu!1223 - Khoe video clip “cảnh nóng" của mình, bị khởi tố1219 - Ông chủ New Century: "Giàu là có tội"?1206 - Khởi tố vụ Đông Tây - Ông Huỳnh Ngọc Sĩ bị chuyển sinh hoạt Đảng1205 - Viện nghiên cứu chuyên đo bức xúc của dân
Chắc con rất ngạc nhiên khi nhận được thư này. Hai cha con ta đang ở cùng nhà, ngày nào cũng gặp nhau, tại sao phải viết. Con ơi, nếu con lớn lên chút nữa, con sẽ hiểu nhiều thứ trên đời viết dễ hơn là nói, con ạ!
Hôm nay, con mới lên mười tuổi. Có nhiều việc ở tuổi đó người ta chưa nghĩ tới, chưa hình dung một cách rõ ràng, mà ngày 8.3 là một ví dụ.
Vậy mùng tám tháng ba là gì? Nó có giá trị ra sao với lịch sử và xã hội? Nó là một thời điểm, một khoảnh khắc hay một cột mốc? Con có thể chưa quan tâm đến câu trả lời ngay bây giờ, nhưng nếu thêm vài năm như thế sẽ rất nguy hiểm.
Bởi đó là ngày của phụ nữ. Với tư cách đàn ông với nhau, thậm chí đàn ông nhiều đau khổ, cha xin nói với con rằng phụ nữ đã, đang và sẽ có một vai trò rất lớn trong cuộc đời của con sau này.
Con trai thân yêu!
Người phụ nữ gần gũi nhất với con, không nghi ngờ gì nữa, đó là mẹ con. Mẹ không phải phụ nữ thường. Mẹ là phụ nữ đặc biệt. Thật thảm họa cho tất cả những ai không nhận thức đầy đủ vẻ đặc biệt đó.
Cha rất kiêu hãnh để nói với con rằng mẹ là một phụ nữ xinh đẹp. Cả cha, cả con đừng khi nào nghi ngờ điều ấy và sẽ vô cùng dại dột nếu hoài nghi điều ấy.
Cha có thể già đi. Các phụ nữ khác có thể già đi. Nhưng mẹ kiên quyết không bao giờ già. Mẹ chỉ đường bệ. Con nên nhớ, một phụ nữ đẹp và đường bệ luôn luôn đáng sợ hơn một phụ nữ đẹp và ngây thơ.
Mẹ có muôn ngàn ưu điểm mà bố con ta, với tư cách hai người đàn ông tội nghiệp trong nhà, có nghĩa vụ, có trách nhiệm và có thói quen phải nhớ đến, và phải nói ra thường xuyên. Ví dụ như mẹ nấu ăn ngon. Không phải bất cứ món nào cũng ngon nhưng hai ta cứ coi là ngon thì sẽ được thanh bình, được nhiều che chở. Ví dụ như mẹ am hiểu nghệ thuật. Tất nhiên chả phải thể loại nào cũng am hiểu nhưng hai ta cứ nghe lời, cứ gật đầu sẽ được che chở và được thanh bình.
Ví dụ cuối cùng, trong gia đình này, mẹ bao giờ cũng đúng. Bất cứ cái gì sai to cũng thuộc về bố và bất cứ cái gì sai nhỏ cũng thuộc về con. Với địa vị của bố, không những mẹ đúng mà bà ngoại cũng đúng, nhưng con chưa cần biết điều này.
Tóm lại, mẹ là một phụ nữ vĩ đại. Nói rộng ra, tất cả phụ nữ trên thế gian đều vĩ đại nhưng mẹ vĩ đại nhất. Chân lý ấy đã được khẳng định. Vậy ngày 8.3 là ngày gì? Ngày sự vĩ đại được tôn vinh hay sự phó vĩ đại được nâng đỡ? Đấy là một bài toán không dễ dàng gì giải được. Cha không có tham vọng như thế, và con trai yêu quý của cha khi lớn lên chắc chắn cũng vậy.
Nhưng chúng ta cần có thái độ và cử chỉ đúng mức trong ngày này. Đấy chính là điều cha muốn dặn con.
Hôm ấy bố con mình phải dậy sớm. Phải phân công nhau cho thật chính xác và khoa học. Trong khi con lau chùi nhà cửa thì cha lao ra chợ mua một bó hoa. Trong khi cha đi mua đồ ăn thì con mang chén đũa ra rửa. Hai ta phải làm với một thái độ hăng say, tự nguyện, vui thích và đầy biết ơn. Tốt nhất là vừa làm vừa hát hoặc vừa làm vừa liếc trộm nhau.
Rồi tới lúc mẹ đi xuống. Đừng dại dột reo lên hoặc khoe khoang các thành tích. Vì mẹ là một phụ nữ chân chính. Mẹ ghét sự giả tạo. Mẹ muốn cha con mình làm cái gì đó cho mẹ thì phải làm một cách hồn nhiên. Mẹ muốn tất cả các ngày đều là 8.3 chứ không phải ngoại lệ.
Đấy là một khát vọng tuyệt đối mà nếu cha làm phụ nữ (chỉ nếu thôi) cha cũng khát vọng.
Con hãy nhớ rằng trong hai mươi bốn giờ vàng của mồng tám tháng ba đó, chúng ta phải tỏ ra hạnh phúc, tình nguyện và ngoan. Mọi thái độ khác đều sai và đều có khả năng mang lại hậu quả khôn lường.
Con trai của cha.
Đọc tới đây, chắc con sẽ hỏi: Tại sao chúng ta, những người đàn ông, không có ngày của riêng mình? Con ơi, tất cả cái gì riêng của chúng ta đều dành cho phụ nữ, vậy nếu như có một ngày như thế, chắc gì chúng ta đã được sử dụng và đã vui hơn?
Tốt nhất là con nên đọc thư này và sau đó giấu thật kỹ, vì xưa nay cái gì cha đọc, trước sau mẹ cũng tìm ra và đọc.
Chúc con may mắn.
Cha của con
Nguyễn Buồn.
Thực thực- hư hư
Công ty của tôi có khoảng mươi nhân viên nữ tuổi từ trăng non đến trăng già. Vì nhiều nguyên nhân các nường này vẫn chưa (thèm) có đôi có cặp. Thế mà cậu Phó tổng - một trong bốn đấng nam nhi còn độc thân của công ty - đành lòng đi lấy vợ ở chốn xa. Tin cậu ta tuyên bố nghỉ phép để đi hỏi vợ, như sét đánh ngang tai đối với các đồng nghiệp nữ.
Thế là cậu Phó tổng phải chịu trận. Buổi cơm trưa ở công ty phải chịu cảnh lườm nguýt vì cái tội “trâu ta dám ăn cỏ đồng người”.
Ngày cậu lên đường để đi hỏi vợ, các cô diễn tuồng sụt sùi. Cô văn thư thì nhắc nhở, “Anh nhớ đi sao về vậy”. Cô kế toán trưởng thì “Ôi, một chuyến đi lành ít dữ nhiều”. Còn cô thư ký của tôi thì cay đắng hơn, “Nửa đường bình an, nghen”... khiến anh chàng Phó tổng cũng phải ngậm ngùi “mình lỡ quen cô ấy trước các bạn bốn năm...”.
Nhưng khi chàng ta vừa lên đường thì các cô cũng "trở giọng": “Anh Phó tổng nhà mình là người “luôn luôn lắng nghe” nhưng, “lâu lâu mới hiểu”. Chị nào tu chín kiếp mới gặp anh. Tụi mình tu mười kiếp nên thoát, hú hồn!”.
Công ty của tôi là như thế. Chuyện gì các chị em cũng có thể đùa được. Khi họ đùa, nhiều người tưởng thật cứ mơ mơ, màng màng.
Vừa qua công ty gặp sự cố về điện. Các cô mè nheo thế nào mà các anh chàng kỹ sư bên điện lực tức tốc chạy đến. Phần vì tối (cúp điện), phần vì vội, anh chàng vô tình đụng vào cô nàng Phó giám đốc. Liền bị la toáng, “Sao lại đụng em?”. Nghe lớn tiếng tôi định bước đến can thiệp, nhưng phải vội đứng lại vì nghe cô nói tiếp, “Ở công ty của em có qui định, đụng là bắt cưới đó (!)”.
Gần đây các cô còn khoe chiến tích: “Vừa có được một mối bở”; đó là các chàng chuyên viên của một công ty phần mềm máy tính. Công ty này là đối tác của công ty tôi. Theo các cô tả, “Có rất nhiều chàng trai chưa vợ, có học, có nghề nghiệp ổn định lại cao ráo, sành điệu, đẹp trai...”. Qua một thời gian chạy qua chạy lại cài đặt hệ thống máy tính, chắc là các anh chàng này bị dụ, nên vừa rồi các cô xin phép tôi qua công ty của các chàng dự tiệc tất niên.
Nhưng chẳng biết các cô trêu chọc người ta như thế nào mà anh chàng Giám đốc công ty phần mềm gặp tôi mặt mày cứ lấm la lấm lét, “Các bạn trong công ty em rất ưng các bạn nữ bên công ty chị. Cho phép tụi em tìm hiểu, nhưng chị cũng đừng thúc ép quá (?) vì đây là chuyện quan trọng cả đời người”. Tôi mừng rơn trong bụng nhưng cũng làm bộ dấm dẳng, “Chị không hứa à nghen, ai hỏi trước thì gả trước”. Chắc các cô nhà tôi lại có trò gì nữa đây!
Giỏi việc nhà, tinh việc cơ quan
Dần dần tôi nghiệm ra rằng, các đối tác, các nhà thầu phụ, khi mới hợp tác với công ty của tôi để thực hiện một thương vụ hay công trình gì đó, ban đầu họ rất chảnh, làm tàng, làm phách. Bởi cá nhân, sản phẩm và công ty của họ là hàng hiệu. Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau đó các cô gái ở công ty tôi đã “uốn nắn” khiến họ trở nên khiêm tốn đến không ngờ.
Ví dụ như khi các chàng đến, phải tự lấy nước uống đã đành, lại còn rót và bưng đến tận nơi cho các cô và thuộc lòng cô này thích uống lạnh, cô kia thích uống nóng. Ít khi nào ác anh chàng này đến với đi tay không. Lúc thì bánh kẹo, trái cây hoặc sách vở, hoa tươi để tặng, biếu các cô. Và rồi hớn hở khi nghe các cô khen, anh tốt, anh giỏi, anh giống siêu nhân, anh thông minh hơn người (?).
"Ngày 8/3, ai cũng có quà...." (Ảnh: flowergalery.net)
Nhiều người sẽ hỏi, những phụ nữ ở công ty của tôi là những người như thế nào? Xin được trả lời, họ là những cô gái xinh xắn, trong sáng, tinh tế, giỏi giang và văn minh. Mỗi cô có từ một đến hai bằng đại học, từ hai đến ba ngoại ngữ và, dạo máy vi tính như dạo đàn piano. Hết giờ làm việc là các cô tức tốc chạy đến trường để bồi dưỡng thêm kiến thức hoặc những chuyên môn cần thiết cho công việc. Có cô còn học thêm hội họa, thanh nhạc và cả múa ba lê.
Trong học tập các cộng sự nữ của tôi không thèm “nghía” đến thứ hạng 2. Trong công việc họ là những người tự trọng, thông minh, chủ động. Trong tập thể họ là người hòa đồng, tốt bụng, mẫn cảm nhưng lại rất tôn trọng sự riêng tư của nhau. Tôi hiếm khi nghe họ nói về nhau những lời không đẹp. Đã có nhiều đối tác làm ăn lâu năm với công ty của tôi, dù rất ít lời, họ vẫn phải buột miệng khen, “Chị giàu là phải!”.
"Mỗi cô một nét cá tính, thông minh, chủ động...." (Ảnh: alexgrande.com)
Vừa nói đến đây các cô nhao nhao: “Sếp lên một chương trình khuyến mãi đi Sếp. Ai tình nguyện cưới liền một cô trong tụi em sẽ được nhận ngay một quyền sử dụng đất (chẳng là công ty địa ốc mà)”.
Cô có chiều cao 1,73 mét giơ tay giành nói trước, giọng dẻo quẹo, “Sếp ơi em vừa sáng tạo ra nội quy mới…”. Tôi lắng tai nghe xem nường sáng tạo vấn đề gì. Cô tiếp lời, “Chờ mấy anh đụng rồi mới bắt cưới, là mình tự cài mình ở thế bị động. Lỡ tìm hổng ra dịp đụng thì sao? Theo em mình nên “chủ động đụng rồi bắt cưới”. Năm mới, nội quy mới, nghen sếp?”.
Cô cao nghều chưa dứt lời, cô “giữa đường gãy gánh” đã lên tiếng, “Ai cưới em sẽ được khuyến mãi thêm thằng con 9 tuổi. Nhưng khi gã em sếp nhớ giao kèo là hàng giao rồi không nhận trả lại”.
Bây giờ đến lượt cô lứa “U30” mè nheo, “Sếp ơi, em lớn tuổi rồi, năm nay em muốn lấy chồng”. Tôi chưa kịp trả lời thì có một giọng nữ phát biểu lén nhưng ai cũng nghe rõ - từng - từ - một, “Em ơi, Sếp cũng một lòng như em!”.
Đến tôi mà các cô ấy cũng không chừa. Thiệt hết biết.
Tạ Thị Ngọc Thảo